Comfort zone | Vùng an toàn

Người ta nói cách duy nhất để trưởng thành là thoát ra khỏi vùng an toàn của bản thân. Câu này tôi hoàn toàn đồng ý. Nhưng mà bằng cách nào?

Ba tôi thường kể cho tôi nghe những câu chuyện thú vị thời Ba còn nhỏ - đôi lúc tôi khá ghen tị với Ba vì Ba có tuổi thơ với nhiều trò thám hiểm và nghịch ngợm, cũng giống như lũ trẻ bây giờ thường hay ghen tị với tuổi thơ tự do và thoải mái của tôi. Một câu chuyện đã khiến tôi nhớ mãi.

Đến tận 15 tuổi tôi vẫn chưa biết bơi. Nhưng Ba tôi đã bị “ép” phải biết bơi khi còn nhỏ hơn nhiều - ông nội tôi đã ép Ba tập bơi lúc khoảng 8 tuổi. Ông tôi cho rằng cách hay nhất để tập bơi là ném Ba tôi ra giữa ao sâu, và cứ để Ba ngoài đó cho tự bơi vào. Cách này nghe quá nguy hiểm, nhưng Ba tôi đã thực sự bơi được sau đó. Nếu Ba tôi không chết đuối…

Mặt khác, tôi đã tập bơi năm 15 tuổi cùng cậu tôi. Sau nhiều tuần vật lộn, lặn lội ở vùng nước… nông đến bụng, cuối cùng cậu tôi cũng đưa tôi ra giữa hồ để tự bơi vào. Và lần đầu tiên đúng là thảm hại - tôi đã hụt hơi chỉ vài giây sau khi cậu tôi thả ra, và cuối cùng cậu phải túm lấy cổ tôi lôi lại vào trong bờ. Ngày hôm đó tôi vẫn chưa chết đuối, nhưng mà cũng sợ gần chết rồi.

Trong cả 2 trường hợp, tôi và Ba đều đã nhảy quá xa ra khỏi vùng an toàn của mình. Ba tôi phải mất một thời gian dài sau mới dám nhảy xuống nước; và tôi cũng mất một thời gian dài sau mới dám bơi ra giữa hồ.

Cách tốt nhất để thoát ra khỏi vùng an toàn của mình là gì?

Mỗi hoạt động, trải nghiệm trong đời đều là những cơ hội học hỏi. Và tất cả đều phải tuân theo một quy luật: Quy luật Ươm trồng - mọi thứ đều cần thời gian để lớn.

Giống như khi chúng ta trồng xuống một hạt giống, chúng ta không kỳ vọng nó mọc lên thành cây trong 24 giờ. Chúng ta phải tưới nước, bón phân, và chờ. Đầu tiên, có vẻ như chưa có gì xảy ra cả, dường như không có gì tiến triển. Nhưng chúng ta vẫn phải tiếp tục tưới nước, bón phân, và chờ - bởi vì nếu chúng ta dừng lại, hạt giống đó sẽ chết. Một ngày nào đó, hạt giống sẽ nảy lên, và sẽ lớn rất nhanh, bởi vì lúc đó nó đã qua được điểm bùng phát.

Biết vậy, mà tại sao chúng ta lại kỳ vọng điều ngược lại cho sự phát triển của bản thân mình?

Chúng ta không có nhảy ra khỏi cửa máy bay mà không có dù. Chúng ta không nhảy xuống biển sâu mà không có áo phao nếu mình chưa biết bơi. Chúng ta không có vào xe và lái xe trên đường đông nếu chúng ta chưa bao giờ sờ vào tay lái.

Nhưng trong nhiều trường hợp khác, chúng ta lại ra quyết định chớp nhoáng mà lại không chịu phát triển bản thân trước. Nhiều người cứ nghe theo lời của Richard Branson, ‘Nếu ai đó cho bạn một cơ hội tuyệt vời, nhưng bạn lại không chắc chắn rằng bạn có làm được không, thì cứ đồng ý đi - rồi sau đó mới học cách làm!’ Nhưng nhiều người cũng hiểu nhầm ý câu này. Từ quan trọng là ‘học cách làm’. Họ thất bại bởi vì họ không biết cách học hiệu quả. Học cần thời gian. Học cần cấu trúc. Học cần hướng dẫn. Họ nhảy ra khỏi vùng an toàn của mình quá xa, khiến việc học hỏi theo không kịp, hậu quả là họ bị chìm nghỉm.

Gần đây tôi có tranh luận với một người bạn về việc xây dựng nhân rộng những dịch vụ hiện tại, và kết cục cũng giống như trên - bạn tôi gợi ý là cứ nhảy ra mà làm đi, còn tôi gợi ý là chúng ta cứ bước một bước tới hướng đó đã rồi hãy tính tiếp. Mục tiêu cuối cùng của chúng tôi giống nhau, chúng tôi đều muốn mở rộng dịch vụ của mình. Nhưng lúc đó, chúng tôi vẫn chưa thể đồng lòng, liệu có nên nhảy một bước xa hay nên bước một bước gần. Anh bạn tôi muốn trồng một cái cây lớn trong vài tuần tới, còn tôi thì muốn tưới nước cho một hạt giống, để nó từ từ mọc lên.

Nhiều người mở công ty kinh doanh mà không hề có kiến thức gì về thị trường hay ngành nghề. Họ cứ đi theo đám đông bởi vì họ thấy người khác đang kiếm tiền lớn từ thị trường mới đó, nên họ làm theo dịch vụ hay sản phẩm đó. Vậy nên họ cũng nhảy vào làm. Tất nhiên họ có thể học sau đó - nhưng họ cũng lại thiếu sự hướng dẫn và kiên nhẫn cần thiết. Sớm muộn gì họ cũng thất bại, và bỏ cuộc. Và tệ hơn nữa là giờ họ ‘sợ nước’ mất rồi, và họ không dám kinh doanh gì nữa trong vài tháng - thậm chí vài năm sau.

Vậy nên, đừng cố nhảy quá xa khỏi vùng an toàn của mình, bởi vì bạn có thể nhảy quá xa mà không có gì để bám víu. Thay vì vậy, hãy từ từ ra khỏi vùng an toàn đó, mọi ngày, mỗi ngày một chút, để làm sao việc học hỏi có thể theo kịp. Richard Branson có lẽ đã bước đi từ từ như vậy quá lâu, quá nhiều, mọi ngày luôn, vì vậy mà ông ấy mới có thể nói câu đó. Nhưng bạn đã làm được như ông ấy chưa?

Nếu chưa, không sao hết, bây giờ là lúc tốt để bắt đầu. Có 4 điều bạn có thể làm được, để bước ra khỏi vùng an toàn của mình, sang vùng phát triển.

1. Vùng an toàn không thể (và không nên) mở rộng ở tất cả mọi hướng - nó chỉ mở rộng ở một lĩnh vực tại một thời điểm thôi.

Và lĩnh vực đó có khi cần đến hàng tháng, hàng năm để lớn mạnh. Đó là lúc bạn cần hỏi câu hỏi tại sao, để tìm hiểu chính xác nguyên do bạn muốn thoát ra khỏi vùng an toàn của mình, theo hướng nào, để tiếp tục làm và thực hiện trong một thời gian tương đối dài. Mở rộng theo mọi hướng sẽ chẳng dẫn bạn đi đến đâu cả. Vì vậy, bước đầu tiên: tập trung vào một lĩnh vực bạn muốn mở rộng.

2. Vùng an toàn không thể mở rộng mà không có nền tảng - nó cần được mở rộng từ một nền tảng.

Bất kể bạn muốn phát triển mình theo hướng nào, thế mạnh hiện tại của bạn thật sự quan trọng. Nhảy ra khỏi vùng an toàn quá xa sẽ khiến bạn không còn sử dụng được những thế mạnh đó của mình, khiến bạn không có gì để bám víu vào. Vì vậy bước thứ hai: xác định rõ thế mạnh bạn cần giữ là gì, để hỗ trợ bạn theo hướng bạn muốn phát triển.

3. Vùng an toàn không thể mở rộng chỉ trong một ngày - nó cần được mở rộng mọi ngày.

Và đừng nên nhảy ra quá xa để cố gắng mở rộng nó nhanh hơn. Bạn có thể sẽ bị chìm nghỉm và rồi phải lết lê về lại vùng an toàn mà không có kết quả gì đẹp đẽ. Vậy, bước thứ ba: bước từ từ ra khỏi vùng an toàn, ngày nào cũng phải bước, hướng tới lĩnh vực bạn đã chọn - cụ thể hơn, mỗi ngày hãy phát triển khả năng và nội lực theo một cách nào đó.

4. Vùng an toàn không thể mở rộng mà không có sự giúp đỡ - nó cần được mở rộng với sự giúp đỡ từ những người có kinh nghiệm.

Đặc biệt là những ai đã từng có vùng an toàn tương tự như mình, và giờ họ đã phát triển bản thân theo hướng bạn cũng đang muốn phát triển. Vậy bước thứ tư: tìm cho mình một người thày đi trước.

Vùng phát triển bao giờ cũng lớn hơn chút ít so với vùng an toàn, nhưng không được quá nhiều. Nếu bạn nhảy ra quá xa, bạn có thể nhảy qua cả vùng phát triển của mình - đó là lúc vấn đề lớn xảy ra đấy. Vì vậy, để nói lại lời của Richard Branson, ‘Nếu ai đó cho bạn một cơ hội tuyệt vời, nhưng bạn lại không chắc chắn rằng bạn có làm được không, thì cứ đồng ý đi - rồi sau đó mới học cách làm!’ Bốn bước nói trên là cách bạn có thể sử dụng để học - làm sao để mở rộng vùng an toàn của mình. Và chắc chắn, đừng nhảy ra xa quá nhé!

Tôi là người tạo dựng tiềm năng, người sáng chế ra ý tưởng mới, một Toastmaster truyền cảm hứng, và tôi có một niềm tin vững chắc rằng ai cũng có thể biến được ước mơ của mình thành hiện thực. Những cuộc khám phá của tôi trước kia trải từ 10 bằng sáng chế trong lĩnh vực công nghệ âm thanh và siêu âm, biểu diễn trong ban nhạc rock, tổ chức một cuộc thi giải quyết vấn đề kinh doanh xuyên quốc gia và cũng thắng giải vô địch trong cuộc thi tương tự, và diễn thuyết. Mục đích cuộc đời tôi đưa tôi đến phát triển con người. Bây giờ tôi là người viết sách, giảng viên, và huấn luyện viên của Connection Coach, khởi đầu mới để giúp mọi người nhận ra tiềm năng tối đa của bạn, và tạo ra một ảnh hưởng tích cực trong xã hội thông qua lãnh đạo, phát triển, và kết nối.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *