Mountain

Nếu bạn muốn trở thành một người giỏi hơn, hãy đi leo núi

Tôi thích độ cao. Và đó là lý do tại sao một người bạn thân lúc nào cũng phê phán tôi vì quá thiếu trách nhiệm… không phải là thiếu trách nhiệm với bản thân, mà là với những người thân xung quanh. Những người không sợ độ cao thường dễ bị tai nạn liên quan tới… uhm… độ cao! Mà bất cứ tai nạn nào ở trên cao đều dễ gây ra tử vong, có nghĩa là, tôi có thể sẽ thiệt mạng sớm hơn dự định. “Cứ nghĩ xem ba mẹ mày và vợ mày sẽ cảm thấy gì khi mày ngã tan xác từ trên núi xuống!” bạn tôi cứ càm ràm vậy. Rõ là nó chẳng quan tâm đến việc tôi sống hay chết…

Nhiều khi tôi cũng phi lý thật, nhưng chắc chắn tôi không muốn chết một cách ngu ngốc như thế. Tôi đã biến cảm giác thích độ cao thành tình yêu cho những chuyến leo núi. Ở mặt nào đó, những lần máu sộc lên não vì nhảy dù từ 6km xuống có thể thoả mãn cơn thèm khát mạo hiểm của tôi ngay tại thời điểm đó, giúp tôi đạt được nhu cầu “phấn khích” của mình. Mặt khác, những lần leo núi không đem lại cho tôi những cảm giác mãnh liệt đó, nhưng tôi lại học được những bài học hoàn toàn khác biệt.

Nếu bạn đã từng leo núi, mất nhiều ngày liền để lên đến đỉnh, bạn sẽ hiểu cảm giác của tôi lúc đó. Nhưng nếu bạn chưa leo núi bao giờ, hãy lên kế hoạch ngay lập tức để sẵn sàng leo lên đỉnh một ngọn núi nào đó. Và hãy cẩn thận! Vì đó không phải là một kỳ nghỉ mát.

Bởi vì chuyến đi này sẽ chỉ cho bạn cách đạt được một mục tiêu lớn lao, vượt quá sức của mình.

Chuyến đi thường bắt đầu vài tháng trước khi ta bắt đầu leo núi. Đó là lúc ta phải chuẩn bị cho cơ thể của mình sẵn sàng ứng phó với việc đi bộ lên dốc trong một thời gian dài. Điều này rất quan trọng, bởi vì khi đã lên núi rồi, chúng ta sẽ không được nghỉ ngơi nhiều vì thiếu tiện nghi. Dịch vụ y tế gần như không tồn tại. Chẳng may có điều gì xảy ra… chúng ta chỉ còn biết trông chờ vào vận may! Vì vậy, rèn luyện thể lực thực sự cần thiết.

Cũng giống như khi ta muốn đạt được mục tiêu: bước chuẩn bị sẽ giúp chúng ta có được những kiến thức cần thiết, học những kỹ năng hữu ích, gặp những người phù hợp. Trên con đường về sau, những yếu tố này sẽ giúp ta chống trả lại những thử thách mà những ngọn núi cao mang lại cho mình.

Tuy nhiên, nhiều người vẫn quá tự tin (thậm chí còn trở nên ngờ nghệch) mà nghĩ rằng họ không cần rèn luyện bản thân trước khi leo núi. Tốt thôi! Họ vẫn leo núi được. Giống như lần đầu tôi leo núi ở Fansipan. Lúc ta thực sự bắt đầu có bước đi đầu tiên, đó có thể là trạm xuất phát ở chân núi. Lúc bắt đầu bao giờ cũng dễ dàng: nhiệt độ vẫn còn mát mẻ, năng lượng vẫn còn tràn đầy, mặt trời vẫn chiếu sáng, bạn đồng hành vẫn còn vui vẻ. Sự thật là, tất cả mọi thứ tại thời điểm bắt đầu đều nói chung một thứ ngôn ngữ, “Chúng ta sẽ làm được thôi, chuyện nhỏ!”

Cũng giống như khi ta muốn đạt được mục tiêu: bước đi đầu tiên bao giờ cũng mạnh mẽ. Ai cũng tràn đầy tự tin. Nguồn năng lượng gần như vô hạn. Cả nhóm đang trên mây vì cuối cùng ta cũng đã bắt đầu dự án của mình sau một thời gian dài chuẩn bị. Không có việc gì khó!

Rồi sẽ đến lúc ta nhận ra rằng bất kể ta có chuẩn bị kỹ đến mức nào, mọi thứ sẽ trở nên khó… rất khó! Dốc càng ngày càng cao hơn. Nhiệt độ giảm 1 độ khi ta tăng độ cao thêm 150m. Đặc biệt là khi ta chưa rèn luyện đủ, chuột rút và đau lưng là điều không thể tránh khỏi. Thậm chí khi ta đã rèn luyện nhiều rồi, sớm muộn gì phổi và tim của ta cũng sẽ phải làm việc quá sức vì không khí loãng. Khi tôi leo núi Fansipan, đó là lần đầu tôi leo núi cao, tôi đã bị chuột rút ngay trong những km đầu tiên. Cũng không quá tệ vì tôi biết chữa chuột rút thế nào. Nhưng sau đó tôi còn bị vài lần nữa. Bỏ cuộc không phải là lựa chọn. Con đường duy nhất là tiến lên phía trước. Vì vậy, tôi phải gánh chịu cơn đau mà bước đi.

Cũng giống như khi ta muốn đạt được mục tiêu: con đường sẽ khó đi lắm. Chúng ta sẽ bị kiệt cả sức lực lẫn tinh thần. Mà từ bỏ không phải là một lựa chọn. Con đường duy nhất là con đường phía trước, có nghĩa là, bất kể cơ thể ta có đau đến đâu, chúng ta phải tiếp tục đi về phía trước. Lúc này đây, cách hay nhất để tiếp tục là có những người bạn đồng hành. Những người leo núi cùng ta sẽ giúp ta tiến bước.

Cuối cùng thì ta cũng sẽ đến được trạm nghỉ cuối ngày. Nhưng những ai đã đến đó rồi sẽ hiểu một điều: đó chỉ là dấu hiệu cho thấy rằng con đường sắp tới sẽ còn gian truân hơn nhiều. Thường là đêm cuối cùng trước khi ta lên đến đỉnh núi sẽ có nhiều trò vui, chuyện phiếm, nghỉ ngơi, và chuẩn bị tinh thần để sáng hôm sau dậy sớm, để còn leo lên đến đỉnh núi cho kịp ngắm mặt trời mọc. Nhưng không phải lúc nào cũng tốt đẹp như vậy. Trong trường hợp của tôi, đêm hôm trước là một đêm quá mức tồi tệ. Chúng tôi đã quá mệt mỏi vì cả ngày leo núi mà chưa chuẩn bị rèn luyện đủ. Chúng tôi chỉ muốn đi ngủ sớm. Nhưng mà một cơn mưa bão trong rừng lớn như chưa bao giờ lớn hơn đã kéo đến cả đêm liền. Cả lều ướt nhẹp từ trong ra ngoài, nhiệt độ lạnh xuống gần 0 độ, mà chúng tôi không có đồ chống thấm nước… chúng tôi cứ phải chống chọi với cơn bão ở trong lều mà hỏi, “Tại sao mình phải mất thời gian và mất tiền để lên đây mà không có kế hoạch B cơ chứ?”

Cũng giống như khi ta muốn đạt được mục tiêu: thường là đêm cuối cùng trước khi đạt được thành quả sẽ rất kỳ thú, nhưng chưa chắc đã kỳ thú theo hướng tốt đẹp. Một thảm hoạ bất ngờ có thể đến mà không báo trước. Ta sẽ bị bỏ rơi ở đó mà không có gì bảo vệ. Ta sẽ bắt đầu thẩm vấn chính mục đích của mình, “Tại sao tôi phải bỏ công việc an toàn đó để dấn mình vào tình huống hỗn độn lộn xộn này làm gì cơ chứ?” Chúng ta có thể muốn từ bỏ. Mà đúng là, ngay đêm hôm đó khi cơn bão kéo đến, nhiều lều đã bị thổi tung, và nhiều người trong đoàn khác đi cùng ngày với chúng tôi đã quyết định bỏ cuộc. Chúng tôi cũng nghĩ đến việc bỏ cuộc và đi về… Tại thời điểm đó, điều quan trọng nhất giúp ta đi tới là hãy hướng ánh mắt lên một hình ảnh đẹp đẽ của đỉnh núi.

Ý chí để tiếp tục đi tới là yếu tố duy nhất giúp chúng tôi trụ được qua cơn bão đó. Chúng tôi đã quyết định tiếp tục đi tới cho hết phần cuối cùng của chặng đường để lên đến đỉnh núi, trong bộ quần áo và giày ướt nhẹp, trong nhiệt độ xuống gần 0 độ, trên một con đường nhỏ, trơn trượt, lầy lội vì trận bão. Cơ thể của chúng tôi không còn ở đó nữa, nhưng tinh thần thì vẫn tiếp tục đi.

Cũng giống như khi ta muốn đạt được mục tiêu: những bước cuối cùng thường là những bước đau đớn mệt mỏi nhất. Nhiều người đi cùng chúng tôi đến trạm nghỉ có thể đã bỏ cuộc và đi về. Thậm chí những người quyết định đi tiếp như chúng tôi cũng không giúp đỡ được nhau, vì tất cả mọi người đều mệt mỏi lắm rồi. Họ còn không giúp được bản thân họ, sao họ giúp được chúng tôi. Nhưng cơ thể của tất cả mọi người vẫn tiếp tục lầm lũi bước đi, vì tinh thần vẫn đang còn đi tiếp. Cách duy nhất là cứ bước đi mà không nghĩ gì cả, vì mỗi suy nghĩ đều có thể dẫn đến một luận điểm tiêu cực.

Và cuối cùng chúng tôi cũng đến đích. Ngất ngây con gà tây. Chúng tôi cảm thấy như mọi cơn đau, tra tấn, bão táp, lạnh lẽo, tất cả mọi thứ đó chỉ còn là những ảo giác, mà chỉ có đỉnh núi mới là thật. Những gì chúng tôi nhìn thấy từ đỉnh núi thật sự không có lời nào để tả. Không chỉ là cảnh đẹp, với trời trên cao và mây phía dưới. Mà đó là một ý thức về thành quả lớn lao cuối cùng chúng ta cũng đã đạt được.

Cũng giống như khi ta muốn đạt được mục tiêu: ở trên đỉnh bao giờ cũng tuyệt vời! Không có gì quan trọng hơn. Hãy cứ hưởng thụ đi khi còn trên đỉnh.

Bởi vì câu hỏi khó trả lời sau đó sẽ là, “Giờ thì sao đây?” Chúng ta không thể ở trên đỉnh mãi mãi. Ngồi trên đó nửa tiếng, chụp ảnh lia lịa, chọn góc nào đẹp nhất mà chụp, rồi cũng đến lúc ta phải đi xuống. Mọi người thường hay nghĩ đến con đường đi lên đến đỉnh, nghĩ đến những thử thách… Nhưng tôi phải báo với bạn rằng: con đường đi xuống còn khó hơn nhiều. Chân sẽ đau hơn nhiều, đặc biệt là giờ khi ta đã cạn kiệt năng lượng. Và tinh thần cũng sẽ cạn kiệt vì khi đi xuống, ta đang rời khỏi đỉnh cao, rời khỏi một ảo tưởng về thành quả, để quay lại với cõi thực. Nhưng chúng ta có cách nào để ở trên đỉnh mãi không? Không. Chúng ta phải đi xuống thôi.

Cũng giống như khi ta muốn đạt được mục tiêu: không một ai ở trên đỉnh cao mãi mãi cả! Để đạt được đỉnh cao mới, mục tiêu mới, đi trên con đường mới, chúng ta phải hạ mình xuống, khiêm nhường hơn, để bước xuống khỏi bậc cao của thành quả cũ. Níu kéo những thành quả hiện tại, bất kể nó có tốt đẹp đến mức nào, cũng là hoàn toàn vô nghĩa. Đáng tiếc là, nhiều người không biết và trân trọng sự thật này, mà cứ muốn ở mãi trên đỉnh của một ngọn núi một mình. Điểm mấu chốt là phải buông tay thả nó ra.

Leo núi không phải là một hoạt động dã ngoại, giải trí. Ta cần có một tinh thần và ý chí vững chắc. Đối với nhiều người, leo núi còn là một cái gì đó đáng sợ. Mặc dù chúng ta có thể cần nhiều năm để đạt được một mục tiêu lớn trong đời của mình, nhưng để leo lên đỉnh một ngọn núi thì chỉ mất vài ngày. Vậy thì, tại sao lại không thử? Hãy lên kế hoạch trong vài tháng tới để leo một ngọn núi để thử xem mình có đủ tiềm lực để lên được đến đỉnh núi hay không (thời tiết giờ đang đẹp để leo Fansipan). Chỉ cần vài ngày thôi, biết đâu bạn lại tìm được cách xây dựng kỷ luật và sức mạnh của mình. Còn trong trường hợp bạn không đủ sức leo lên đến đỉnh… tin buồn đây. Bởi vì so với những đau đớn bạn sẽ gặp phải trên núi, để đạt được một mục tiêu lớn trong đời, bạn sẽ còn phải chịu đau hơn đến ngàn lần.

Tôi là người tạo dựng tiềm năng, người sáng chế ra ý tưởng mới, một Toastmaster truyền cảm hứng, và tôi có một niềm tin vững chắc rằng ai cũng có thể biến được ước mơ của mình thành hiện thực. Những cuộc khám phá của tôi trước kia trải từ 10 bằng sáng chế trong lĩnh vực công nghệ âm thanh và siêu âm, biểu diễn trong ban nhạc rock, tổ chức một cuộc thi giải quyết vấn đề kinh doanh xuyên quốc gia và cũng thắng giải vô địch trong cuộc thi tương tự, và diễn thuyết. Mục đích cuộc đời tôi đưa tôi đến phát triển con người. Bây giờ tôi là người viết sách, giảng viên, và huấn luyện viên của Connection Coach, khởi đầu mới để giúp mọi người nhận ra tiềm năng tối đa của bạn, và tạo ra một ảnh hưởng tích cực trong xã hội thông qua lãnh đạo, phát triển, và kết nối.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *