Love

Yêu hay chỉ là say nắng

Thời gian còn đi học cấp 3 của tôi có nhiều biến động. Không phải vì việc học hành hay điểm số hay những biểu hiện ương ngạnh thường có của tuổi vị thành niên muốn bứt ra khỏi vỏ bọc gia đình. Mà là vấn đề tình cảm, mặc dù, không phải vấn đề tình cảm của tôi.

Cậu bạn thân của tôi là một đứa lãng mạn đến mức vô vọng. Tệ hơn nữa, nó còn là một đứa hay níu kéo. Trong nhóm của chúng tôi có 8 người bạn, chúng tôi vẫn gọi mình là 'ban nhạc', vì tất cả đều có khả năng nghệ thuật và biểu diễn. Có một cô bé này... Cô bạn tôi xinh đến mức làm người khác phải đau lòng, lại còn thông minh nữa. Cậu bạn tôi đã mê cô bạn này đến 2 năm liền.

Cô bạn tôi không có cảm xúc tương tự cho cậu kia. Bất kể là nó làm bao nhiêu món quà bằng tay hay gửi bao nhiêu thiệp tự làm. Bất kể là nó viết bao nhiêu bài hát - tôi là đứa 'kiểm tra chất lượng', ừm, mấy bài đó sến súa thật. Nhưng mà tôi không có đánh giá được cảm xúc của nó.

Nó luôn khẳng định rằng đó là 'tình yêu thực sự'. Trong đầu nó, chính sự tận tuỵ nó sẵn sàng thể hiện bằng mọi cách để làm hài lòng cô bé kia mới là tình yêu. Nhưng niềm khao khát không được đáp lại của nó cuối cùng đã mang lại một chuỗi những hành động tự hại bản thân. Tệ nhất là lúc nó muốn tự tử bằng thuốc ngủ chỉ để 'cho bạn ấy hiểu tình cảm của mình.'

Tôi nổi điên lên trên đường đến bệnh viện. Không có một từ điển nào định nghĩa biểu hiện đó là 'tình yêu thực sự' cả, ngu ngốc thì đúng hơn. Nhưng rõ ràng tôi vẫn là người ngoài cuộc, nên tôi có thể hiểu vấn đề một cách khách quan. Nhưng cậu này không thể hiểu rõ được vì đầu nó đã bị phủ kín bởi cảm xúc rồi.

Nó cũng qua khỏi lần đó, và cho đến giờ cũng chỉ có 3 người biết chuyện: tôi, cậu bạn tội nghiệp này, và cô bạn kia còn tội nghiệp hơn vì phải chịu trận. Chúng tôi chưa lần nào nhắc lại chuyện đó. Và kể cũng lạ, chúng tôi vẫn còn là bạn thân, tất nhiên là sau một thời gian dài xử lý thiệt hại. Bạn tôi đã dần dần bỏ được tư tưởng tuyệt vọng về tình yêu đi, để trở thành một người chồng và cha tốt.


Tôi cũng đã từng rơi vào cái bẫy của tình yêu tuyệt vọng nhiều lần.

Một lần tôi thích một cô bé này - và chắc bạn cũng đoán được - cô ấy không đáp trả cảm xúc đó. Tình huống không khá hơn khi cô ấy khiến tôi luôn níu kéo cảm xúc. Chúng tôi hiểu nhau đến mức rất khó để dứt khỏi mối quan hệ bạn bè. Trước mặt cô ấy, tôi luôn bình tĩnh một cách thiếu thực tế. Còn khi một mình, tôi đau lòng thực sự, còn trên đà trở thành đứa nghiện rượu. Tôi cắt bỏ mọi hoạt động xã hội. Chỉ sau 6 tháng không gặp mặt không liên lạc, tôi mới vượt qua được cảm xúc của mình. Đó có phải tình yêu không? Không hề.

Tôi thường cố gắng tìm hiểu gốc rễ của vấn đề này.

Không ít thì nhiều, chúng ta đều một lần trải qua cảm giác vô vọng khi cảm xúc không được đáp trả, bị 'say nắng' mà không có phản hồi. Chúng ta muốn tìm 'tình yêu' nhưng chúng ta lại tìm thấy 'say nắng' thôi. Lúc đó chúng ta đã nhầm lẫn, cho rằng mình đã cảm nhận được 'tình yêu' nhưng thực sự không phải. Chúng ta đặt nặng vai trò của 'say nắng' trong đời chúng ta, để đến khi cảm xúc không được đáp trả, cả thế giới của chúng ta tự nhiên đổ vỡ hết và hy vọng cho tình yêu cũng không còn.

'Say nắng' là một cảm giác, một cảm xúc, trong một giây phút hay khoảng thời gian nhất định. 'Tình yêu' là một hành động, một cam kết, trong một thời gian dài.

'Say nắng' thoả mãn một nhu cầu. 'Tình yêu' giúp hai người đạt được mục tiêu trong đời của họ.

'Say nắng' trong một mối quan hệ phụ thuộc vào sự ràng buộc về thể chất và tinh thần của hai người. 'Tình yêu' trong một mối quan hệ phụ thuộc vào những lựa chọn có chủ tâm để tạo ra kết nối có ý nghĩa giữa hai người, vẫn có thế giới của riêng họ.

'Say nắng' cần có sự gần gũi và thân mật, mà không có thì cảm xúc sẽ mất đi. 'Tình yêu' cần có sự phát triển và tiến bộ về cùng một hướng, tự nó sẽ tồn tại và duy trì được.

Để 'say nắng', một người chỉ cần có nhiều khát khao thể chất, là kết quả của sự hấp dẫn cảm xúc từ bên ngoài. Để có 'tình yêu', một người cần phải có kết nối mạnh về tinh thần, là kết quả của quyết định từ bên trong.

Để có một mối quan hệ tồn tại vững bền, cả hai điều trên đều quan trọng. Nhưng sự thật là, chúng ta có thể ngừng cố gắng khi chúng ta đạt được một điều. Chúng ta nói 'Tôi muốn tìm được tình yêu' nhưng ý chúng ta chỉ là 'Tôi muốn tìm một người nào đó ở bên cạnh mình'. Chúng ta nói 'Anh yêu em' nhưng ý chúng ta là 'Anh đã say nắng em mất rồi' (với các bạn gái cũng vậy). Chúng ta nói 'Em làm vợ anh nhé?' nhưng ý chúng ta là 'Anh không thể sống thiếu em'.

Chúng ta phải thôi những lời nói dối đó lại. Chúng ta vẫn chưa tìm thấy tình yêu nếu chưa nói được với bạn đời của mình rằng, 'Anh có thể sống một mình được, anh vẫn hạnh phúc khi ở một mình, nhưng anh lựa chọn đi cùng với em; bởi vì khi ở bên cạnh em, anh tìm thấy ý nghĩa mới cho cuộc sống, anh có thể thấy anh phát triển lớn mạnh hơn mọi ngày để trở thành con người tốt hơn, và anh sẽ tạo ra ý nghĩa mới trong cuộc sống của em, anh sẽ giúp em phát triển.'

Tôi là người tạo dựng tiềm năng, người sáng chế ra ý tưởng mới, một Toastmaster truyền cảm hứng, và tôi có một niềm tin vững chắc rằng ai cũng có thể biến được ước mơ của mình thành hiện thực. Những cuộc khám phá của tôi trước kia trải từ 10 bằng sáng chế trong lĩnh vực công nghệ âm thanh và siêu âm, biểu diễn trong ban nhạc rock, tổ chức một cuộc thi giải quyết vấn đề kinh doanh xuyên quốc gia và cũng thắng giải vô địch trong cuộc thi tương tự, và diễn thuyết. Mục đích cuộc đời tôi đưa tôi đến phát triển con người. Bây giờ tôi là người viết sách, giảng viên, và huấn luyện viên của Connection Coach, khởi đầu mới để giúp mọi người nhận ra tiềm năng tối đa của bạn, và tạo ra một ảnh hưởng tích cực trong xã hội thông qua lãnh đạo, phát triển, và kết nối.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *